DÒNG SỰ KIỆN. * Covid-19

Nồi bánh chưng của bà và mẹ

Mẹ tôi sinh ra trong một gia đình nhà nông chính gốc, học hết lớp Nhất (bây giờ là lớp 5) mẹ phải nghỉ học để phụ ông bà Ngoại việc đồng áng. Mười tuổi, mẹ tôi đã biết chăn bò, cắt cỏ. Mười hai tuổi đã biết “đánh xe” chở lúa, dùng đôi bò cày ruộng. Mẹ tháo vác, nhanh nhẹn không thua kém gì con trai.
05-06-2019

    Tuổi thơ trôi qua nhanh rồi mẹ tôi cũng bước sang thời thiếu nữ. Mẹ tôi không xinh đẹp như các dì nên mãi đến năm 25 tuổi mẹ mới lập gia đình. Thương ông bà Ngoại không ai chăm sóc tuổi xế chiều (mẹ tôi là út gái. Các cậu, các dì điều lập gia đình và đã ra riêng) nên mẹ tôi quyết định xin “không làm dâu” để được cận kề bên ông bà Ngoại “sớm hôm chăm sóc”. Ba tôi lúc ấy đang làm ở Hợp Tác Xã công việc bận rộn khiến ba tôi hầu như không có ở nhà, mẹ tôi lại phải gồng gánh “chăm gia đình”, quán xuyến ruộng nương…

    Hai mươi bảy tuổi mẹ sinh chị Hai và ba năm sau tôi chào đời. Những tưởng đứa cháu thứ hai mà cả gia đình bên Nội mong đợi sẽ là cháu trai (ba tôi là con trai trưởng) nào ngờ cũng là một “bé gái” (mà tôi lại là đứa trẻ “tàn tật”).  Nhiều người biết chuyện khuyên mẹ bỏ tôi đi nhưng sợi dây của “tình mẫu tử” đã tiếp sức cho mẹ tôi vượt qua tất cả để che chở và nuôi dưỡng tôi, mặc cho miệng đời dè bỉu khinh khi.

    Từ khi sinh tôi ra mẹ vất vả hơn, một ngày của mẹ tôi với hàng núi công việc không tên. Sáng mẹ ra đồng, chốc chốc lại canh giờ để chạy về “vệ sinh” cho tôi. Trưa lại loay hoay cơm nước cho cả nhà. Xong lại tiếp tục ra đồng đến tối mịt mới về.

    Đến bây giờ dù đã bước sang tuổi 60 nhưng mẹ tôi vẫn chưa được một ngày “nhàn hạ”. Chị Hai tôi lập gia đình và cũng đang sống chung dưới một mái nhà. Chị Hai tôi đang chuẩn bị sinh thêm bé thứ hai. Mẹ lại phải bắt đầu những ngày vất vả, nuôi con, chăm cháu. Mẹ thường bảo “cuộc đời mẹ nuôi cha, nuôi con rồi đến nuôi cháu hỗng biết về già như ông Ngoại có ai nuôi mẹ hay không”. Thương mẹ, tôi chỉ biết cố gắng phấn đấu để mẹ thấy tự hào về tôi.

 
TAG: /